Sign up
Đường quê trong Em! (*)
nguyenducduong | 17 Apr, 2011, 17:37 | Văn | (12 Reads)

-          Nhỏ nè!

-          Dạ?

-          Anh Bim đố Nhỏ con đường chi xa nhất?

-          Đường từ quê mình lên thành phố hả anh?

-          Không phải. Là đường tới tương lai ngốc à!

-          Ủa, tương lai xa lắm hả anh Bim?

-          Ừ, nhưng nếu Nhỏ ngoan ngoãn và chăm chỉ, tương lai của Nhỏ sẽ không xa đâu.

-          Hì, em lúc mô cũng ngoan hết, ba má dặn chi em cũng nghe lời. Em cũng chăm chỉ nữa, ngày mô em chẳng dẫn trâu đi ăn với ra ruộng nhà bà Năm cắt lúa phụ ba má.

-          Ừ, rứa là giỏi đó Nhỏ.

-          Nhưng mà em nghe người ta nói phải học mới có tương lai. Em chăn trâu thì có có tương lai không anh Bim?

-          … Ngày mai anh Bim dạy Nhỏ học chữ nghe?

-          Dạ, em cám ơn anh Bim. Em ưng học chữ lắm, nhưng mà ba má kêu học là tốn tiền, nhà em không có đủ anh Bim à.

-          Anh Bim sẽ dạy Nhỏ miễn phí luôn, Nhỏ đừng lo. À, anh Bim đố Nhỏ nữa nghe? Nhỏ có biết đường chi rộng nhất không?

-          À, đường trên huyện đúng không anh? Mấy lần em dẫn trâu ngang đó, em thấy cái đường rộng thênh à, 3 cái xe bò đậu mới hết đó anh.

-          Sai rồi Nhỏ. Đường đời mới là rộng nhất!

-          Ơ, răng em thấy đời em có rộng chi mô? Ngày mô em cũng làm đi làm lại chừng đó chuyện à, không cần ai nhắc em cũng nhớ được, rứa mà rộng hả anh?

-          Hì, Nhỏ còn ngây thơ quá. Đường đời rộng bởi vì không có ai đi hết được con đường đó một cách trọn vẹn và đúng đắn đâu Nhỏ à. Mai mốt lớn bằng anh Nhỏ sẽ biết.

-          Lỡ em không biết luôn là anh Bim phải trả lời lại cho em đó nghe!

-          Ừ, anh nhớ mà. Rứa anh Bim đố Nhỏ đường chi là gần nhất?

-          A, cái ni em biết nè ! Đường từ nhà em qua nhà anh Bim là gần nhất đúng không? Ngày mô qua nhà anh em cũng đếm hết, có 7 bước chân là tới hà.

-          Nhỏ ngốc! Đường từ trái tim tới trái tim là gần nhất đó Nhỏ!

-          Ơ, rứa lỡ hai người ở xa nhau, hai trái tim cũng ở xa nhau thì đường đi tới đó cũng phải xa chớ anh?

-          À, rứa anh Bim ví dụ nghe, lỡ mai mốt anh Bim đi xa rồi, Nhỏ có nhớ anh Bim không? Có còn thương anh Bim như chừ không?

-          Có chớ! Anh Bim xa mấy em cũng thương anh Bim hết, tại vì anh Bim hồi mô cũng tốt với em mà.

-          Đó chính là đường từ trái tim tới trái tim đó Nhỏ. Trái tim là tình cảm, tình yêu của con người Nhỏ à. Nhỏ nhớ anh Bim tức là trái tim Nhỏ đang hướng tới anh Bim. Tình cảm từ trái tim làm cho người gần người hơn, hiểu chưa Nhỏ?

-          Em hiểu sơ sơ.

-          Khi mô lớn bằng anh Nhỏ sẽ hiểu nhiều hơn.

-          Anh Bim nè, răng mà anh Bim biết nhiều rứa?

-          Hì, thì anh lớn hơn Nhỏ mà. Anh đọc sách nên biết nhiều á. Khoảng 4, 5 năm nữa, Nhỏ sẽ bằng anh bây chừ, lúc đó Nhỏ sẽ hiểu ra dễ dàng.

-          Có học sướng quá anh Bim hè…

-          Rồi anh sẽ dạy cho Nhỏ mà, Nhỏ đừng buồn nghe?

-          Dạ, em biết mà. Anh Bim đố nữa đi!

-          Được rồi. Bây chừ Nhỏ trả lời cho anh nghe đường chi là hẹp nhất?

-          Chắc là đường làng chạy qua trước nhà mình hả anh? Em thấy nó có xíu à.

-          Hì, Nhỏ lại sai nữa rồi. Đường hẹp nhất là đường của toan tính và ích kỉ.

-          Ủa, toan tính và ích kỉ cũng có đường hả anh Bim?

-          Ừ, nhưng nó rất hẹp Nhỏ à. Nhỏ không được đi vô con đường đó nghe chưa?

-          Dạ, tuân lệnh anh Bim!

-          Hì, tốt lắm Nhỏ. À, để anh Bim đố Nhỏ câu ni nữa. Đường chi là vô tận Nhỏ biết không?

-          Đường lên trên núi quê mình phải không anh? Em hay lên núi gánh củi với ba má mà em thấy đường cứ dài dài miết.

-          Nhỏ của anh Bim khờ quá! Đường chất chứa tình yêu thươgn của ba má mới là đường vô tận đó Nhỏ. Tấm lòng của ba má không bao giờ cạn đâu Nhỏ à.

-          Rứa hả anh? Rứa là em phải thương ba má nhiều hơn rồi.

-          Giỏi lắm! Rứa mới là em ngoan của anh Bim chớ!

-          Chết rồi anh Bim ơi, trời chiều quá rồi. Anh Bim giứp em lùa trâu về với, không trời tối em sợ lắm.

-          Được rồi, anh sẽ đi cùng Nhỏ mà, Nhỏ đừng sợ nữa nghe.

-          À, anh Bim đi chơi với em ri ba má có la anh không? Nhà anh Bim to rứa mà anh Bim đi lùa trâu, coi chừng ba má đập anh Bim đó.

-          Không răng đâu, Nhỏ yên tâm. Ba má anh thương anh lắm, cũng thương Nhỏ nữa. Biết anh bày cho Nhỏ mấy điều ni chắc ba má anh cũng vui lắm.

-          Hì, rứa mà em cứ sợ…

………

Buổi chiều của hai đứa nhỏ làng quê nghèo kết thúc ở đó. Thằng nhỏ nhâm nhi cọng cỏ nơi đầu môi, phất phất ngọn roi mây lùa trâu về cùng con bé. Ngồi vắt vẻo trên lưng trâu, con bé tung tăng ngọn cỏ lau trong tay, vẫy vẫy trong gió rồi nghêu ngao hát suốt dọc con đường mòn. Hoàng hôn phủ một màu vàng ấm xen lẫn chút tím lành lạnh bao trùm lên hai đứa nhỏ. Vài đợt gió nhẹ thổi qua khiến cánh đồng lúa vàng rực ngả tắp lự theo một chiều. Tóc con bé chợt rối lên, tung bay theo bụi tuổi thơ và khẽ vương vào tâm hồn thằng bé chút luyến lưu xa xăm về những con đường mà mai đây tụi nó sẽ phải bước… Buổi chiều chợt rơi vào im lặng, như để nghe và cảm nhận tiếng cười trong vắt và tâm hồn thơ trẻ đang hòa tan trong gió. Trong một vài khoảnh khắc cuối ngày ấy, gió cũng nghe bên mình chút xuyến xao, vì những câu hỏi ngây thơ của con bé, vì những câu trả lời sâu xa của thằng nhỏ… Đường về nhà dường như không còn tối tăm nữa…

“Quê hương là chùm khế ngọt

Cho con trèo hái mỗi ngày

Quê hương là đường đi học

Con về rợp bướm vàng bay…”

………

-          Chào cô giáo!

-          A, chào anh, luật sư Bim.

-          Hì, em vẫn thích gọi anh bằng cái tên đó à?

-          Tất nhiên rồi anh. Đó là tuổi thơ của em mà. Nơi ấy chôn giấu nhiều kỉ niệm, là cả một khoảng trời quê hương anh à…

-          … Ngẫm lại thấy thời gian trôi nhanh quá Nhỏ nhỉ?

-          Vâng. Chiều qua mới dắt trâu dạo đường làng, hôm nay đã trở thành người lớn, chẳng biết rồi mai sau sẽ ra sao anh nhỉ? Về thăm lại quê mà kỉ niệm rót đầy trong trí nhớ…

-          Nhỏ nè!

-          Dạ!

-          Anh đố Nhỏ đường nào khó đi nhất?

-          Hi, anh làm em thèm được trở lại là con bé chăn trâu ngày nào quá. Khó đi à? Chắc chắn không phải là đường lên núi hay ra đồng nữa rồi. Em nghĩ con đường đến thành công mới là khó đi nhất anh à.

-          Haha, em lớn thế rồi kia à. Anh thấy em thành công rồi đó – thành công rất nhiều là đằng khác kìa.

-          Vậy theo anh đường nào mới khó đi hả anh?

-          Là đường đến trái tim em đó Nhỏ…

-          Ơ… Vậy thì để em hỏi anh nha, anh nghĩ con đường nào là bình yên nhất?

-          Lại bắt chước anh đấy à? Umh, là đường đến tuổi thơ? Nó gập ghềnh nhưng rất êm đềm?

-          Hì, đến bây giờ anh lại ngốc hơn em sao? Là đường đến trái tim anh đấy, Bim ngốc…!

Đà Nẵng, ngày 29/11/2010

N.Đ.T.V


 (*) Bài viết của con gái.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=292502

8-3
nguyenducduong | 07 Mar, 2009, 12:38 | Thơ | (67 Reads)

Nhớ mấy vần của Cụ KHƯƠNG HỬU DỤNG

Hôm nay mồng tám tháng ba
tôi giặt giúp bà cái áo của tôi
nếu bà còn nói lôi thôi
thì tôi giặt nốt quần tôi giúp bà...



Thế,chắc chị em cũng vừa lòng.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=137806

NHỚ
nguyenducduong | 31 Dec, 2008, 17:47 | Thơ | (60 Reads)

 

Thứ tư, 31/12/2008 - 10:44:am

mưa bây giờ buồn hơn mưa ngày cũ
phố giăng mờ màu kim tuyến mưa bay
tóc em xõa trên bờ vai hờ hững
đường em về có lạnh lắm?...chiều nay!..

tháng chạp đến
        mùa vẫn  còn rét mướt
gió lang thang, đuổi lá rụng ven hè...    
một chút nhớ.Ừ thôi...
                                mình để lại.

còn một chút thương...
                              mưa gió kể nhau nghe!...

                                                   DĐN  .
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=120194

TRỜI MƯA
nguyenducduong | 28 Sep, 2008, 11:38 | Thơ | (114 Reads)

trời mưa bong bóng phập phồng

mẹ đi lấy chồng con ở với ai?


                                   tặng NT


con hứng giọt mưa từ trên chiếc lá

giọt mưa vỡ oà chảy qua kẻ ngón tay

con hứng giọt mưa từ đuôi mái rạ

ấp lên môi nghe đắng nồng nàn


trời mưa bong bóng phập phồng

ngày mẹ đi lấy chồng

                                      không lời giả biệt

con và em

                 nhớ chi mà da diết...

Ngoại ra vào,Hạc đổ bóng khuya...


trời mưa bong bóng phập phồng

chợ chiều tan em chờ bóng mẹ

đâu ai hiểu được lòng con trẻ

miếng bánh đúc buồn nghẹn ở bờ môi...



năm tháng rồi phai phôi

Mẹ giờ đã là người thiên cổ

để chiều nay con về bên mộ

ướt mềm cỏ mưa


trời mưa bong bóng phập phồng...


                                 ĐN ngày mưa
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=95410

GỬI ANH
nguyenducduong | 19 Aug, 2008, 05:05 | Thơ | (121 Reads)

Nơi ấy bây giờ nắng không vàng

và mưa cũng thôi không còn đỏng đảnh

đường em về đêm nay sương xuống lạnh

em ước bao giờ cho tới ngày xưa!...


nơi ấy bây giờ không có anh

lạc bước tay đan miền tóc rối

em đi giữa muôn vàn nông nỗi

lời nguyện buồn gữi theo ánh sao khuya


nơi ấy không buồn cũng không vui

em gấp lòng mình trong khuôn đời nhỏ hẹp

em ước ngày sau nếu còn thêm một kiếp

em nhắn anh về nơi ấy cùng em!

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=86581

NHẬT THỰC
nguyenducduong | 04 Aug, 2008, 23:14 | Thơ | (163 Reads)

Một mặt trời anh khuất ở bờ tây

bởi mặt trăng em choàng lên choáng ngợp

anh tĩnh lặng mà em thì năng động

mình lặn vào nhau đâu phải tình cờ...


cũng có một ngày như thực như mơ

em hút hồn anh vào trong dịu ngọt

anh cả một đời nóng ran bỏng xót

mà dịu ngọt ơi sao cứ vội vàng!
                                      
                                      chiều nhật thực 01/8 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=83876

NOỌN ƠI!
nguyenducduong | 11 Jul, 2008, 09:54 | Thơ | (81 Reads)

Ơ này noọn ơi!

"hươn noọn du xay?"*

ta chỉ biết mỗi câu làm quen

mà em cứ cười không nói

ơi em gái Lào-Mường Khổng

ta ngập chìm trong đôi mắt MêKông...

thâu đêm em múa điệu Lăm vông

váy xoè trắng bắp chân,tóc mềm như suối

lửa cháy hết rồi,chờ ta thêm củi

để má em thêm hồng

để đôi tay mềm mơn man,mơn man...

ống rượu thốt nốt em mời ta uống hoài không cạn

mà lòng say hồn say nghiêng nghiêng.

cầu đêm đừng qua,ngày đừng vội sáng

để điệu lăm vông mềm theo tiếng chiêng.

mai ta về chiến trường Ngã Ba Biên**

nhớ hoài đôi môi,nhớ hoài đôi tay

nhớ điệu lăm vông làm hồn ta say

và đôi mắt MêKông,một đời ta chết ngạt...

                                                10/1986

*-nhà em ở đâu

**-ngã ba biên giới:Lào,CPC,TháiLan.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=79622

HOA BẰNG LĂNG
nguyenducduong | 10 Jul, 2008, 21:40 | Thơ | (88 Reads)
Tệ thật,con đường mình thường hay qua lại,thế mà chiều nay bỗng giật mình bởi cánh bằng lăng rơi tím ngắt.nhớ một thời đã qua và nhớ về bài thơ cũ. 
Chiều dừng chân ở cây số mười hai*

Không gian vỡ oà,rừng bằng lăng tím ngắt

chiến sỹ ngẫn ngơ,hoàng hôn rơi thinh lặng

chỉ tiếc một điều mùi thuốc đạn chưa tan

 

lệnh hành quân,nên tất cả vôị vàng

gạo sấy chế nhanh,cơm ăn vội vã

tổ ba người chia nhau trong tán lá

đầu võng mình nằm là một gốc bằng lăng

 

chẳng ai ngủ được đâu

rừng khuya nhờn nhợt ánh trăng

tiếng cành khô rơi cũng giật mình tĩnh giấc

đồng đội trở mình:ta nhặt bằng lăng rơi...

 

ngày chia tay chẳng ai nói thành lời

cuối đường Đống Đa cành bằng lăng tím ngắt

chẳng hái tặng được em, để bây chừ ở nơi xa lắc

ơi hoa bằng lăng.Ai hẹn được ngày về!

 

                                                    17/8/1985
*những cây số,cung đường do bộ đội công binh đặt tên.Cây số 12 trên trục đường từ phía tây tỉnh STUNGTRENG lên PRÊCHVIHIA.CPC

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=79563

TRỂ HẸN
nguyenducduong | 10 Jul, 2008, 02:58 | Thơ | (98 Reads)

em lại về

ngang qua lối cũ

cổng trường xưa đã khép lại rồi

mùa hạ năm nay không đến sớm

chỉ tại mình trể hẹn mà thôi...


hoa phượng rơi cháy đỏ sân trường

tiếng ve âm âm,

tiếng chim gù xa vắng

em lặng im giữa trưa vắng lặng

sợ bước chân mình xô vỡ cả không gian


em lại về

lối cũ đi ngang

kỹ niệm bời bời dâng lên khoé mắt

bạn bè ơi,

và người ấy.

bây giờ đâu xa lắc...


ngày em đi

anh lặng im để lòng mình quay thắt


ngày em về

                                           trể hẹn một đời,
                                                       hiu hắt hạ ơi!...

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=79422

THƠ VUI
nguyenducduong | 30 Jun, 2008, 11:31 | Thơ | (82 Reads)
Thành thật xin lỗi những tác giả có thơ trong bài viết này.


Anh đọc em nghe câu ca dao mẹ hát
Thương nhau cởi áo cho nhau
Em thèn thẹn : đừng bắt em cởi áo
Bởi áo hai dây mỏng mảnh thôi mà...

Anh đọc em nghe câu thơ Nguyễn Bính
Áo cài, khuy bấm em làm khổ tôi
Em cười khẽ, anh quen áo yếm
Từ từ thôi, anh cũng mở được mà...

Anh đọc em nghe câu thơ Tố Hữu
Thuyền em rách nát mà em chưa chồng
Em mím nhẹ : rách thời em vá
Bây giờ lắm nơi vá cái ngàn vàng...

Anh đọc em nghe nữ sĩ Xuân Hương
Quân tử có yêu thì đóng cọc
Em nguýt nhẹ : mít bây giờ chín sớm
Đợi gì yêu mới đóng cọc đâu anh...

Thôi thì thôi, thôi thế cũng đành
Anh không đọc và em không nghe nữa
Con gái bây giờ nhớ chi lời hứa
Bởi ấp xã xưa... nay đã phố phường.






Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=77684

EM VÀ TÔI
nguyenducduong | 21 Jun, 2008, 13:02 | Thơ | (63 Reads)

cuộc đời buồn

như một dòng nước trôi xuôi

đôi lúc nghẹn dòng

gương mặt hằn lên những nếp nhăn của sóng

miệt mài năm tháng

ba vạn sáu ngàn ngày?

mài mòn đá cuội

lặng im rong rêu chân cầu

như một dòng nước trôi xuôi

ai biết được nông sâu

nơi bình lặng lững lờ suy ngẫm

lúc thác ghềnh gầm réo sục sôi ...

như em và tôi

đi giữa hai bờ xói lở

đuổi bắt ngược dòng

cả đời chưa nên duyên nợ ...

cả đời chưa nên duyên nợ

đuổi bắt ngược dòng

đi giửa hai bờ xói lở

như em...

               và tôi!.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=76018

ÁNH MẮT
nguyenducduong | 17 Jun, 2008, 05:09 | Thơ | (86 Reads)

Em lia chi ánh nhìn

ta vô tình vấp phải

chạm vào tim êm ái

sắc ngọt tựa dao cau.

phố đông, người đi mau về mau

nương theo ánh nhìn ta tìm về đuôi mắt

lạc mất em rồi,

người em gái ta chưa nhìn rỏ mặt

để từ đó ta một đời

ôm vết thương ngọt ngào,
mãi đi tìm ánh mắt dao cau...

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=75146

TA VỀ
nguyenducduong | 09 Jun, 2008, 10:32 | Thơ | (68 Reads)
Mùa màng thất bát quá, chưa gặt hái được gì. Nắng hạ, mưa rào, tình thì khô cong mà nỗi buồn ướt đẫm.
Nãy có vào nhà anh chuthanhtung thấy anh có gợi ý để làm thơ, nhưng rồi chỉ thẩn thờ thôi, chữ nghĩa bay đâu mất. NĐD có sưu tầm được bài thơ hay này gởi để các huynh đệ cùng chiêm nghiệm.




Ta về một bóng trên đường lớn
Thơ chẳng ai đề vạt áo phai
Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ
Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay

Vĩnh biệt ta-mười-năm chết dấp
Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu
Mười năm mặt sạm soi khe nước
Ta hóa thân thành vượn cổ sơ

Ta về qua những truông cùng phá
Nếp trán nhăn đùa ngọn gió may
Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
Nghe tàn cát bụi tháng năm bay

Chỉ có thế. Trời câm đất nín
Đời im lìm đóng váng xanh xao
Mười năm, thế giới già trông thấy
Đất bạc màu đi, đất bạc màu

Ta về như bóng chim qua trễ
Cho vội vàng thêm gió cuối mùa
Ai đứng trông vời mây nước đó
Ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ

Một đời được mấy điều mong ước
Núi lở sông bồi đã mấy khi
Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
Mười năm, cổ lục đã ai ghi

Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
Cảm ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ nỗi lẻ loi

Tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa
Làng ta ngựa đá đã qua sông
Người đi như cá theo con nước
Trống ngũ liên nôn nả gióng mừng

Ta về như lá rơi về cội
Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc biển dâu này

Ta khóc tạ ơn đời máu chảy
Ruột mềm như đá dưới chân ta
Mười năm chớp bể mưa nguồn đó
Người thức mong buồn tận cõi xa

Ta về như hạt sương trên cỏ
Kết tụ sầu nhân thế chuyển dời
Bé bỏng cũng thì sinh, dị, diệt
Tội tình chi lắm nữa người ơi

Quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ
Mười năm người tỏ mặt nhau đây
Nước non ngàn dặm bèo mây hỡi
Đành uống lưng thôi bát nước mời

Ta về như sợi tơ trời trắng
Chấp chới trôi buồn với nắng hanh
Ai gọi ai đi ngoài cõi vắng
Dừng chân nghe quặn thắt tâm can

Lời thề buổi ấy còn mang nặng
Nên mắc tình đời cởi chẳng ra
Ta nhớ người xa ngoài nỗi nhớ
Mười năm ta vẫn cứ là ta

Ta về như tứ thơ xiêu tán
Trong cõi hoang đường trắng lãng quên
Nhà cũ mừng còn nguyên mái, vách
Nhện giăng, khói ám, mối xông nền

Mọi thứ không còn ngăn nắp cũ
Nhà thương-khó quá sống thờ ơ
Giậu nghiêng cổng đổ, thềm um cỏ
Khách cũ không còn, khách mới thưa

Ta về khai giải bùa thiêng yểm
Thức dậy đi nào, gỗ đá ơi
Hãy kể lại mười năm chuyện cũ
Một lần kể lại để rồi thôi

Chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn
Thăm hỏi từng cây, những nỗi nhà
Hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở?
Mười năm, cây có nhớ người xa?

Ta về như đứa con phung phá
Khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu
Mười năm, con đã già trông thấy
Huống mẹ cha đèn sắp cạn dầu

Con gẫm lại đời con thất bát
Hứa trăm điều một chẳng làm nên
Đời qua, lớp lớp tàn hư huyễn
Giọt lệ sương thầm khóc biến thiên

Ta về như tiếng kêu đồng vọng
Rau mác lên bờ đã trổ bông
Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng
Chờ anh như biển vẫn chờ sông

Ta gọi thời gian sau cánh cửa
Nỗi mừng giàn giụa mắt ai sâu
Ta nghe như máu ân tình chảy
Tự kiếp xưa nào tưởng lạc nhau

Ta về dẫu phải đi chân đất
Khắp thế gian này để gặp em
Đau khổ riêng gì nơi gió cát
Thềm nhà bụi chuối thức thâu đêm

Cây bưởi xưa còn nhớ, trắng hoa
Đêm chưa khuya quá hỡi trăng tà
Tình xưa như tuổi già không ngủ
Thức trọn, khua từng nỗi xót xa

Ta về như giấc mơ thần bí
Tuổi nhỏ đi tìm một tối vui
Trăng sáng soi hồn ta vết phỏng
Trọn đời nỗi nhớ sáng khôn nguôi

Bé ơi, này những vui buồn cũ
Hãy sống, đương đầu với lãng quên
Con dế vẫn là con dế ấy
Hát rong bờ cỏ giọng thân quen

Ta về như nước Tào Khê chảy
Tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ
Thân thích những ai giờ đã khuất
Cõi đời nghe trống trải hơn xưa

Người chết đưa ta cùng xuống mộ
Đâu còn ai nữa đứng bờ ao
Khóc người ta khóc ta rơi rụng
Tuổi hạc ôi ngày một một hao

Ta về như bóng ma hờn tủi
Lục lại thời gian kiếm chính mình
Ta nhặt mà thương từng phế liệu
Như từng hài cốt sắp vô danh

Ngồi đây nền cũ nhà hương hỏa
Đọc lại bài thơ thủa thiếu thời
Ai đó trong hồn ta thổn thức
Vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi

Ta về như hạc vàng thương nhớ
Một thủa trần gian bay lướt qua
Ta tiếc đời ta sao hữu hạn
Đành không trải hết được lòng ta


                                     Thơ TÔ THUỲ YÊN
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=73409

TÌM EM
nguyenducduong | 31 May, 2008, 21:29 | Thơ | (67 Reads)

ta tìm em từ độ trăng rằm

từ cái thuở biết lòng se lạnh

ta tìm em trong đêm mưa ngày tạnh

ba mươi năm rồi chưa nói được lời yêu.




ta tìm em trong nắng sớm mưa chiều

trong hạ khô cong,chiều đông vội vã

ta tìm em từ thu vàng trút lá

đến mầm chồi lên chưa nhận diện ra em




mòn hết nữa đời gót cũ vai mềm

em ở đâu giữa vòng chật hẹp

ta tìm em từ trong vòng tay khép

với cả không gian ra vô tận ta tìm




xuôi ngược hai chiều tăm cá bóng chim

phố đông chiều nay người về đâu vội lắm

trong dòng chảy xô bồ rối rắm

em là ai,mà ta nhận chưa ra?




ta biết rồi ...

            giờ em ở rất xa...

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=71297

MẸ
nguyenducduong | 30 May, 2008, 12:16 | Thơ | (78 Reads)
(dâng hương hồn liệt sỹ T.Vừa quy tập về nghĩa trang ĐẠI LÃNH)



con xin mẹ,mẹ ơi đừng khóc nữa
bao nhêu năm rồi nước mắt mẹ còn đâu
dầu dãi gió sương bạc trắng mái đầu
còng gánh thời gian
vết tháng ngày
hằn lên gương mặt.
mẹ khóc nữa là lòng con đau thắt
ôm bia mộ mà làm chi
thế đủ rồi
mẹ ơi thôi về đi....

mẹ ơi thôi về đi
con bây giờ ở đây là vui lắm
khác với ngày qua nơi rừng sâu núi thẳm.

giờ đây
nằm giữa đất quê mình
ôi quê hương tha thiết: Gò Đình
Gò Cấm,Gò Bàng,dốc Đá Dăm,Kiệt Dứa...
thân quen lắm như ngày xưa từng bửa
mẹ con mình đi hái vỏ Mang Mang
phần Nội ăn trầu,
còn phần kia mẹ gom bán chợ làng
đổi gạo nuôi con tháng ngày
mong con lớn.!




chữ hiếu oằn vai con chưa trả được
bây giờ mẹ lại lạy con.
con xin mẹ,mẹ ơi thôi đừng khóc
mẹ khóc nhiều lòng con thắt quặn đau.!

                                                 5/2007           
                                                   
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=70971

MƯA CHIỀU
nguyenducduong | 30 May, 2008, 08:51 | Thơ | (71 Reads)

không ồn ào,vội vã

anh đến rồi đi

như cơn mưa chiều

mùa hạ.

không hẹn trước,không nói lời từ tạ

nhẹ nhàng thoáng qua

đủ để gây ướt mèm cánh lá

để gương mặt buồn sũng nước lạnh căm

anh đến rồi đi

em bây giờ chợt thấy xa xăm

xa lạ quá với những gì thân thuộc

căn phòng trống, và một tâm hồn rỗng

mênh mang

bời bời...

phải chi ngày qua anh chẳng trao lời

phải chi chiều nay em đừng vồn vã

và biết đâu ngày mai

mình trở thành xa lạ

một cơn mưa chiều

đủ làm lạnh lòng nhau!

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=70921

HOA XƯƠNG RỒNG
nguyenducduong | 25 May, 2008, 00:51 | Thơ | (82 Reads)

lặng lẻ sống giữa mênh mông cháy khát,
để dâng  đời những nụ hồng tươi
ta cũng vậy xin người đừng lầm lạc.
thinh lặng, khô khan chưa hẳn hết yêu người...

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=69841

ÁO TRẮNG VĂN KHOA
nguyenducduong | 25 May, 2008, 00:30 | Thơ | (67 Reads)

áo em trắng mây trời viễn xứ
ta lang thang cõi mộng văn khoa
chạm tiếng sét một chiều nắng đẹp
hồn lịm đi trước sắc áo kiêu sa


và từ đó ta hoá thành bướm lạc
mắt nhắm nghiền trước hàng triệu hương hoa
chỉ mơ về một dáng mây viễn xứ
hồn nhiên trong vạn đại thiên hà


rồi mùa thu gieo nỗi buồn lá rụng
gió sang đông nỗi nhớ gửi mưa bay
én gọi xuân thơ tình tràn lớp học
hè tan trường mất hút một dáng mây


hôm nay ta về thăm lại
văn khoa một thuở hương đài
giật mình bên hàng liễu rũ
như còn nguyên sắc áo ai

1991

thơ PHAN HOÀNG(nguồn thotre.com)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=69838

TA VỀ
nguyenducduong | 23 May, 2008, 15:24 | Thơ | (85 Reads)

Ta về thăm lại bến sông xưa

Không còn nữa xóm nhà em ngày cũ

bờ sạt lở dân di dời tránh lũ

bến vắng hoang tàn, không còn tiếng đò ơi

 

bao nhiêu năm rồi ta biền biệt mù khơi

mòn hết nửa đời mưu sinh khó nhọc

có những lúc giấu vào lòng tiếng khóc

mến thương ơi! lỗi hẹn một câu thề...

 

lận đận kiếp người lúc choàng tĩnh cơn mê

lại ngược nhớ bến bờ ngày xưa cũ

nơi mẹ cha cả một đời lam lủ

nơi tuổi thơ, bám vịn tiếng ru hời

 

ta lại về góp nhặt tuổi thơ rơi

nơi bờ bãi thời chăn trâu cắt cỏ

nơi còn đó cánh diều chiều no gió

mà ngày em đi lúa mới trổ đòng đòng...

 

Ta lại về trong mờ mịt trông mong!

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=69607

ĐÊM CUỐI NĂM VIẾT CHO MÁ
nguyenducduong | 20 May, 2008, 19:36 | Thơ | (91 Reads)




thơ Nguyễn Dương Quang



đêm nay con ngồi một nơi rất xa má

đếm tuổi con bằng nước mắt má đong

trong đêm thoảng giọng hiền má gọi

con vừa nghe, muốn khóc, rất bâng khuâng



ở làng này không ai đốt pháo

đêm thật buồn như bước đông đi

con còn có ít giờ hưu chiến

biết đâu chừng, thôi, nghĩ làm chi



mấy năm nay con không có Tết

hình như năm chỉ có ba mùa

con không buồn xuân chê đời lính

buồn xa má như trời mưa



từ xa má con làm con nhiều mẹ

lúc nào cũng vui lúc nào cũng buồn

có kẻ vui luôn, người buồn măi

mình con của má cười rưng rưng



con nghe những dòng sông kể chuyện

biển xa năm họp mặt một lần

chuyện những xác cầu, xác người chìm nổi

chuyện đồng loại như là phù vân



hình như cây súng con lạ lắm

sao nó run lên khi đạn lên nòng

tâm hồn nó như tâm hồn con vậy

một kẻ nằm, kẻ đứng, xót xa không?



trước mặt con: những ngọn đồi cát máu

đêm thì thầm cùng những nấm xương

ôi, trái tim con mãi tôn thờ má

đã dạy con hai tiếng yêu thương



từ má lỏng bàn tay dìu dắt

con bơ vơ giữa cuộc phù sinh

dòng nước nào xa nguồn mà không đục

sợ một mai con lạc dấu chân mình



thôi, má ngủ đêm nay ngon giấc

con ngồi đưa chiếc võng rách quê nhà

đạn vòng cầu đừng đi trong đêm tối

lệ sẽ đầy giấc má nhớ con xa

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=69064

TRĂNG LẠNH
nguyenducduong | 19 May, 2008, 18:47 | Thơ | (73 Reads)

Trăng lạnh trời khuya sầu vai áo,

nửa hồn băng giá giấc chiêm bao

Dạo ấy em về, người đâu biết

Đêm trắng choàng lên những nghẹn ngào.


Đã bảo rằng thôi không nhớ nhau

mà lòng sao vẫn cứ quặn đau

Chuyện tình ngày cũ xanh xao ấy

Em giữ cho em chút nhiệm màu...


Em vẫn là em của xa xăm...

long đong,lận đận kiếp tơ tằm

lênh đênh heo hút từng phiên chợ

Anh vô tình nên cứ lặng câm.



Em chẳng buồn đâu,chút xíu thôi

Chuyện xưa giờ cũng đã qua rồi

Ngoảnh lại thấy mình vô duyên quá

Thương thầm cho phận trắng hơn vôi.





Trăng lạnh trời khuya sầu vai áo

Nửa hồn băng giá giấc chiêm bao...


                                                            17/5/2008

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=68842

RƯỢU CHIỀU
nguyenducduong | 19 May, 2008, 18:27 | Thơ | (95 Reads)

RƯỢU CHIỀU


Mặt trời thắt cổ trên đầu núi
Giọt nắng vàng khô vắt ngọn cây
Chiều lên chậm quá, chiều khô cứng
Có một chút gì nghe cay cay...


Em rót dùm ta ly rượu đắng
Ta chấm vào chiều miếng cô đơn
Cũng đủ cho quên ngày trống vắng
Tàn cuộc ta còn đôi tay trơn


Đừng bẻ đời nhau thêm nhiều mảnh
Cũng đừng níu kéo bóng khô hanh
Em về bên ấy trăng rồi lạnh
Ta ở bên này, nắng còn xanh?


Em rót dùm ta thêm ly nữa
Châm dùm ta nhé điếu nhọc nhằn
Nhả khói cho lệ chiều tàn ứa
Giấu mình trong khoảng lặng ăn năn


Rượu cạn, bình khô bờ môi nhạt
Tay gầy trơn tuột níu gì nhau
Đừng bận lòng ta thêm chi nữa
Em về ta ở. Quên niềm đau


Em về ta ở. Nhớ niềm đau...

14-5-2008

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=68830